"Tôi trước tác là để phổ biến tâm thuật chứ không phải để kiếm danh lợi." THÁI DOÃN HIỂU

VỀ ĐIỆU LỤC BÁT RIÊNG

Được đăng bởi THÁI DOÃN HIỂU Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012

VỀ ĐIỆU LỤC BÁT RIÊNG
 dâng tặng người xưa (*)
 CỦA ĐỒNG THỊ CHÚC


Tựa của THÁI  DOÃN HIỂU


Một tâm hồn bình dị, độ lượng sâu đằm mà chọn thể thơ trữ tình dân dã này để giãi bày thế giới nội tâm của mình là một đắc sách khôn ngoan. Lục bát của nữ sĩ họ Đồng tập trung cách tân ở những biến thể nhịp điệu làm cho thơ gần gụi với tiếng nói đời thường. Những bài như Bất chợt, Đơn phương, Ng ười xưa, Về miền nắng gió, Lỗi lầm  là những thành tựu đẹp. Nó mộc mà tinh, giản đơn mà thấm trong  cái kết nhẹ nhàng, hồn hậu.

Là kỹ sư đo lường, Đồng Thị Chúc biết cách cân đo đong đếm chính xác súc tích chân thành tâm trạng mình: nỗi đau đáu thân thiện trong Khúc hát người về hưu,   tình cảm công bằng phân minh, tiếc nuối một bóng hình cố nhân - bức chân dung tự họa toàn bích trong Người xưa; ký ức vẹn nguyên trong Mẹ  tôi, cái ngậm ngùi trong Chia tay chiều; khoảnh khắc rưng lệ trong Đoạn tuyệt thơ; cái buồn não nề trong Chiều ấy với cảnh âm dương biệt ly; nỗi tiếc thương trước những nghịch cảnh trớ trêu ở Lỗi lầm, sự bức bối cám cảnh trước nơi yên nghỉ của một thiên tài trong Về thăm cụ Nguyễn Du; những tự thú thật thà dễ thương trong Tự bạch Đồng Thị Chúc không lấy chân lý trần trụi  làm đối tượng, chị biết lập tứ và biết cách sử dụng thi liệu để tỏ bày chính nó. Thơ chị là nhân ảnh, kết tinh từ cảm hứng của trái tim, là sự tan rã của lý trí thuần phác. Trong sương mù, chị đang vịn vào từng câu thơ mà đi.

Điệu tâm hồn của nữ  thi sĩ  đọng  lại ở những vần lục bát rất riêng tư cốt cách  dường như là những tiếng  thở than nhẹ, e ấp tâm linh, sám hối thủ thỉ…và đau, đau lắm. Với chị, nỗi đau là di sản của nàng thơ. Nàng ban hạnh phúc bằng cái giá của thương đau.

Lục bát riêng của Đồng Thị Chúc là những lời tự sự, tự hát, tự ru về chính mình, nay mở lòng ra cùng bạn đọc tri kỷ.







Đơn    phương

Cái  thời  người  ấy  trong  tôi
Một  ngày  không  gặp  đứng  ngồi  không  yên
Biết    mình  quá    duyên
Gió  đằng  lưng  cứ  ngang  nhiên  đập  vào.(*)
Người  dưng  ơi  khổ  làm  sao
Càng  giơ  tay  gạt  càng  dào  dạt  mong .
Ngước  trông  bảy  sắc  cầu  vồng
Thắm  mầu  người  nhạt  rực  hồng  một  ta
Đêm  đêm  những  oán  trăng  già
Chẳng  soi  cho  tỏ  tình  ta  với  người.
Thế  rồi  người  ấy    khơi
Thế  rồi  ta  cũng  thành  người  bến  xa .
Ngày  đi  qua  tháng  đi  qua
Nỗi  xưa  chỉ  thoáng  cơn  mưa  chợt  về .

Cái  ngày  gặp  lại  bây  giờ
Thấy  thương  thấy  trách  dại  khờ: Đơn  phương .

                                                                                                                Năm 1998.
------------------------------------------
(* ) Gió  sao  gió  đánh  đằng  lưng
Dạ sao dạ nhớ người dưng thế này  (ca dao)  





Bất  chợt
                                                                                            Thân  tặng  H.D

Em  nhổ  từng  sợi  tóc  sâu
Thì  thầm  nói  anh  bạc  đầu    em .

Bàng  hoàng  anh  ngước  nhìn  lên
Nhận  ra  em, nhận  rõ thêm…lần  đầu .
                                                                                                            10-1989                           





                                          
 




Thăm  cụ  Nguyễn  Du

Chiều  hôm  thăm  cụ  Nguyễn  Du
Nghe  mênh  mang  vọng  tiếng  ru  Thúy  Kiều
Cảnh  sao  cảnh  vẫn  tiêu  điều
Hắt  hiu  cơn  gió  thổi  chiều  se  se.
Vẫn  đây  nm  mộ   
Thấp  cao  ngọn  cỏ  nghiêng  che  hương  tàn.
Thanh  minh    chẳng  ríu  ran
Vắng  hoa  tươi  cũng  vắng  tàn  giấy  bay.
Án  xưa  thờ  phụng  nơi  này
Không  phơi  sương  lại  như  dày  phong  sương .
Trông  lên  đôi  hạc    thương
Mỏi  mòn  chân  nhỏ  theo  đường  thời  gian…
Dạo  xem  nơi  hội  thi  đàn
Chắc    nắng  dội  mưa  tràn  nhiều  phen.
Phòng  văn  đóng  cửa  cài  then
Trộm  nhìn  trang  sách  mờ  chen  bụi  mờ .

Khóc  người  đâu  đợi  bao  giờ
Nghiêng  trang  thơ  gạt  lệ  chờ  hôm  nay.

                                                                              Tháng 3-1998.
                                           




Lỗi   lầm

Chỉ    tay  giở  nhầm  trang
Nên  giờ  em  chịu  muôn  vàn  đắng  cay
Trời  thì  cao  đất  thì  dầy
Kêu  đâu  thấu  được  nỗi  này, ngoài  em

Muốn  ăn  sung  rụng : ngồi  thềm
Em  tìm  quả  rụng  khắp  triền  núi  non.
Mải  đi  tìm  mặt  trời  con
Thấy  vành  trăng  khuyết  ngỡ  tròn, lạ  thay.
Sương    lại  tưởng  mưa  rây
Đang  đem  khăn  đội  lại  bày  nón  che.
  thuyền  đưới  đáy  lòng  khe
Gặp  cây  gỗ  mục  sắt  se  nỗi  lòng.
Những    lặng  bể  mênh  mông
Nào  hay  đen  bạc  bão  giông  tình  người
Quặn  đau  thấy  cảnh  nghịch  đời:
Dòng  sông  quặt  ngược  ngọn  đồi  quay  ngang .

Mỗi  lầm  lỗi  mỗi  bàng  hoàng
Nhận  ra  lọn  tóc  bạc  ngang  mái  đầu .
                                                                                       
                                                                                                 8-1990
                                                           
                                         

Đi  với  bóng  mình

Mình  đi  cùng  với  bóng  mình
Giữa  trời  đất  giữa  mênh  mông  núi  đồi .
Gió  reo  khúc  hát  ru  trời,
Trong  mênh  mông  nhận  được  lời  ru  ta .
                                                                                              
                                                                                       Đà Lạt, 22-9-2007 .

                                              
                                                                      

                                                              

                          
Chia  tay chiều


Chiều  nào  thăm  đất  Ngải  Sơn  (*)
Ra  về  dùng  dắng  nỗi  buồn  chia  tay .
Cảnh  trời  vẫn  cảnh  trời  đây
Ngẩn  ngơ  đứng  dáng  bóng  cây  thẫn  thờ
Ngang  trời  mây  bạc  lửng 
Hồ  chiều  mặt  nước  mịt  mờ  sương  buông .
Chùa  xa  văng  vẳng  tiếng  chuông
Người  xưa  dấu    bên  đường  còn  đây .

Vẫy  chào  tay  lại  hạ  tay
Thoảng  trong  cơn  gió  lắt  lay  bóng  hình .
                                                                                                                9-3-1990

-----------------------------
(*) Tên miền đất tại làng cổ Đường Lâm, Hà Nội.  

         
                                            
                                   
                                                       Người   xưa

                                                                                  Tặng người xưa

Người  xưa  ánh  mắt  lung  linh
Người  xưa  cái  dáng  cái  hình  mảnh  mai ,
Người  xưa  mái  tóc  thật  dài
Người  xưa  đỏ  mặt  khi  ai  nhìn  mình .
Người  xưa  tình  đến  chung  tình
Đã  yêu  đổ  quán  xiêu  đình  vẫn  yêu .
Người  xưa  nết    phải  điều
Nói  lời  nhỏ  nhẹ  làm  nhiều  người  thương .
Người  xưa  đâu  quản  gió  sương
Trong  nghèo  đói  biết  tìm  đường  ấm  no .
Người  xưa  không  nghĩ  đắn  đo
Thật  tâm  chia  sẻ  chẳng  lo  đáp  đền .
Người  xưa  cũng  chẳng  thể  quên
Lời  răn  dạy - bậc  Thánh  hiền  ngày  xưa .

Bây  giờ  tìm  bóng  người  xưa
Thấy  mênh  mông  chỉ  gặp  thừa mông mênh .

                                                                                                              2003-2011                    
                                                            

                         

Về   Miền -  Nắng -  Gió

                                                                                      Kính tặng miền đất Nghệ Tĩnh.
                                                     
                                                Tôi  về  thăm  lại  nơi  xưa
Một  ngày  nắng  tưởng  như  chưa  bao  giờ
Hàng  cây  đứng  lặng  như  tờ
Thoảng  cơn  gió  lại  đu  đưa  gió  Lào .
Tôi  về  gặp  lại  tiếng  chào
“Choa” “mi” “răng” “rứa”tiếng  nào  cũng  vui.
Tôi  về  tìm  chốn  bùi  ngùi
Chắp  tay  khấn  lạy  xin  lùi  nỗi  đau .
Tôi  về  cùng  bạn  tìm  nhau
Bát  chè  xanh  chát  đậm  màu  chất  quê .
Thật  thương  trong  nắng  giữa 
Dáng  khom  bóng  chị  đổ  về  lúa  khoai .
Đất  cằn  thấm  đẫm  mồ  hôi
Đã  nuôi  thành  những  lớp  người  trung  kiên,
Đã  nuôi  bao  bậc  tài hiền
Để  danh  sáng  khắp  mọi  miền  gần  xa …

Tôi  về  như  thể  về  nhà
Khi  xa  lại  nỗi  nhớ  nhà  bâng  khuâng …

                                                                                              Kỳ Anh, 8-2001-Hà Nội 2011.
                               
                    


-----------------------                                 
(*) Lục bát dâng tặng người xưa, Thơ Đồng Thị Chúc, Nxb Hội Nhà văn,
H à Nội 1- 2012. Thái Doãn Hiểu đề tựa. Nguyễn Trọng Tạo viết lời bạt và vẽ bìa.





0 nhận xét

Đăng nhận xét

CHÂM NGÔN SỐNG VÀ VIẾT

Tôi viết phê bình là để làm sáng giá và sang giá tác giả, tác phẩm văn học.

HOÀNG NGỌC HIẾN

Mỗi ngày gặp một người, họ là mảnh của thiên tài nhân loại. Hãy nhặt những chữ của đời mà viết nên trang.

CHẾ LAN VIÊN

Sở dĩ tôi nhìn được xa trông được rộng là bởi tôi đứng trên vai những người khổng lồ.

NIU TƠN